Áo dài Huế – Di sản sống giữa thời đại số
13/10/2025Ngày 9/8/2024, Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ký quyết định số 2320-QĐ-BVHTTDL đưa “Tri thức May và Mặc áo dài Huế” vào Danh mục quốc gia về di sản phi vật thể; ngày 23/11/2024, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế) đã long trọng tổ chức Lễ đón nhận Bằng công nhận di sản này. Theo quy định của Luật di sản văn hóa, Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Huế đã tích cực xây dựng đề án bảo vệ và phát huy giá trị di sản cho giai đoạn 2025 – 2030. Dự kiến, sau khi UBND thành phố phê duyệt và ban hành, đề án sẽ được triển khai một cách toàn diện và sâu rộng, góp phần tích cực vào chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa tại cố đô.
Giữa nhịp sống hiện đại, khi công nghệ số, trí tuệ nhân tạo và hội nhập toàn cầu đang làm thay đổi mọi giá trị truyền thống, vẫn có những biểu tượng văn hóa âm thầm tỏa sáng, giữ gìn căn cước và tâm hồn dân tộc. Với Huế – thành phố vừa chính thức trở thành đô thị trực thuộc Trung ương từ ngày 1.1.2025 – chiếc áo dài không chỉ là một trang phục, mà còn là di sản sống, kết tinh hơn ba thế kỷ tri thức, thẩm mỹ và nhân văn của vùng đất từng là kinh đô của nước Việt.
Việc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đưa “Tri thức may, mặc áo dài Huế” vào Danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia (theo Quyết định số 2320/QĐ-BVHTTDL ngày 9.8.2024) đã khẳng định vị thế đặc biệt của di sản này trong đời sống văn hóa dân tộc. Và để di sản ấy được gìn giữ, lan tỏa bền vững, Đề án “Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản Tri thức may, mặc áo dài Huế giai đoạn 2025–2030” ra đời như một bước đi tất yếu – vừa mang tính pháp lý, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược của chính quyền thành phố trong thời đại mới.
Khi di sản trở thành động lực phát triển
Hơn 300 năm trước, dưới triều chúa Nguyễn Phúc Khoát rồi vua Minh Mạng, áo dài được định chế thành trang phục chung của người Việt. Từ đó đến nay, nó đã vượt qua mọi biến thiên thời cuộc để trở thành biểu tượng không thể tách rời của bản sắc dân tộc – và đặc biệt là hình ảnh người phụ nữ Huế: dịu dàng, thanh khiết, kín đáo mà kiêu sa.
Trải qua nhiều thế hệ, tri thức may, mặc áo dài Huế được lưu truyền trong các dòng họ, gia đình nghệ nhân, kết tinh thành kỹ năng, bí quyết, chuẩn mực thẩm mỹ và đạo lý ứng xử của con người. Khi xã hội chuyển mình, công nghệ và thời trang hiện đại phát triển mạnh mẽ, di sản này vẫn sống động giữa đời thường, trong các lễ hội, trong học đường, trong từng góc phố và nhịp sống du lịch.
Chính từ thực tiễn ấy, việc xây dựng một đề án riêng để bảo vệ và phát huy giá trị di sản là điều cần thiết. Nó không chỉ thực hiện đúng Luật Di sản văn hóa năm 2024 và Nghị định 215/2025/NĐ-CP của Chính phủ, mà còn là bước cụ thể hóa Nghị quyết 54-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển Thừa Thiên Huế trở thành trung tâm văn hóa – du lịch đặc sắc của cả nước và khu vực Đông Nam Á.
Ở tầm rộng hơn, đây là một minh chứng cho cách Huế lựa chọn con đường phát triển riêng: bảo tồn di sản để kiến tạo tương lai. Trong tiến trình xây dựng “thành phố di sản – sáng tạo – xanh – thông minh”, áo dài Huế chính là một “tài nguyên mềm” quý giá, vừa nuôi dưỡng bản sắc, vừa tạo động lực cho công nghiệp văn hóa và du lịch bền vững.
Mục tiêu: từ gìn giữ đến lan tỏa và sáng tạo
Đề án đặt ra hai mục tiêu lớn: bảo vệ và phát huy giá trị tri thức may, mặc áo dài Huế như một di sản sống; đồng thời xây dựng áo dài Huế thành sản phẩm du lịch và công nghiệp văn hóa đặc sắc.
Đây không chỉ là nhiệm vụ bảo tồn thuần túy, mà còn là chiến lược phát triển mang tính mở – biến di sản thành nguồn lực sáng tạo. Theo đó, việc hình thành cơ sở dữ liệu số về áo dài Huế, tổ chức các lớp truyền dạy hằng năm, đưa di sản vào trường học, xuất bản ấn phẩm nghiên cứu, và tổ chức hội thảo khoa học,… đều nhằm nuôi dưỡng sự tiếp nối giữa truyền thống và thế hệ trẻ.
Điểm đáng chú ý là Đề án không khép mình trong không gian di sản, mà hướng đến sự hòa nhập giữa bảo tồn và phát triển, giữa “nghề” và “nghiệp”. Những nghệ nhân cao tuổi – người nắm giữ kỹ năng may đo, thêu, làm nút áo… – sẽ được tôn vinh và hỗ trợ truyền nghề. Bên cạnh đó, các nhà thiết kế, doanh nghiệp sáng tạo và cơ sở đào tạo sẽ trở thành cầu nối để đưa áo dài Huế bước ra thế giới bằng ngôn ngữ của thời trang hiện đại và công nghệ.
Với tầm nhìn đến năm 2030, Đề án hướng đến việc tạo dựng một “hệ sinh thái áo dài Huế”, nơi di sản được bảo tồn, cộng đồng được trao quyền, và sáng tạo được khuyến khích – một không gian vừa gìn giữ linh hồn truyền thống, vừa mở lối cho công nghiệp sáng tạo phát triển.
Lực lượng và nguồn lực – sức mạnh từ cộng đồng
Một trong những điểm mạnh của đề án là sự tham gia đa tầng, liên ngành và cộng đồng hóa.
Từ Sở Văn hóa & Thể thao – cơ quan chủ trì – đến Sở Du lịch, Sở Giáo dục & Đào tạo, Sở Khoa học & Công nghệ, Sở Ngoại vụ, rồi Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế, các hội nghề nghiệp, câu lạc bộ áo dài và UBND các phường có nghề truyền thống, tất cả cùng được huy động vào mạng lưới bảo tồn – phát huy di sản.
Đây là mô hình quản lý di sản kiểu mới: “nhà nước kiến tạo – cộng đồng chủ thể – doanh nghiệp đồng hành”, phù hợp với tinh thần của Luật Di sản 2024 và định hướng phát triển công nghiệp văn hóa quốc gia.
Tuy nhiên, trong thời đại số, việc mở rộng lực lượng tham gia sang lĩnh vực công nghệ sáng tạo và chuyển đổi số là xu thế không thể thiếu. Những doanh nghiệp thiết kế thời trang, công ty công nghệ 3D, các startup AI – AR/VR về di sản cần được mời gọi để cùng Huế tạo nên bảo tàng áo dài ảo, nền tảng dữ liệu số (data hub), hay các không gian trưng bày tương tác tại Hoàng Thành, Dã Viên, Gia Hội – Chợ Dinh...
Nguồn lực để triển khai đề án cũng được thiết kế theo hướng linh hoạt: kết hợp ngân sách nhà nước, xã hội hóa và hợp tác công – tư (PPP). Đây là cơ hội để huy động sức mạnh tổng hợp của xã hội – từ doanh nghiệp, nghệ nhân, nhà thiết kế, nhà nghiên cứu đến cộng đồng yêu áo dài trong và ngoài nước – cùng chung tay bảo vệ một di sản không chỉ của Huế mà của cả dân tộc.
Hướng đi cho thời đại mới: số hóa, quốc tế hóa và sáng tạo
Kế hoạch triển khai chia thành hai giai đoạn: 2025–2028 và 2028–2030, với các nhiệm vụ cụ thể như kiểm kê, truyền dạy, tổ chức sự kiện, tôn vinh nghệ nhân, quảng bá di sản. Song, điều đáng chú ý hơn là hướng đi mà đề án gợi mở – đó là chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Trong thời đại công nghệ, tri thức may, mặc áo dài Huế không thể chỉ tồn tại trên giấy hay trong trí nhớ của nghệ nhân. Nó cần được số hóa, lưu trữ, lan tỏa bằng công nghệ hiện đại: từ việc dựng mô hình 3D, trưng bày thực tế ảo (VR/AR), đến ứng dụng AI trong phục dựng mẫu áo dài cổ. Những “phiên bản số” của di sản (digital twin) không chỉ giúp bảo tồn tri thức, mà còn mở ra khả năng giới thiệu áo dài Huế ra thế giới qua nền tảng trực tuyến, bảo tàng ảo, và triển lãm quốc tế.
Song song với đó, cần đẩy mạnh hợp tác văn hóa quốc tế, mời gọi các nhà nghiên cứu, tổ chức thời trang, viện bảo tàng trong và ngoài nước cùng tham gia. Mục tiêu đến năm 2030, Huế có thể đề xuất đăng ký áo dài Huế như một sản phẩm tiêu biểu của Thành phố Sáng tạo UNESCO trong lĩnh vực thủ công và nghệ thuật dân gian.
Trong tiến trình này, truyền thông cũng đóng vai trò đặc biệt. Các chiến dịch quảng bá, Tuần lễ Áo dài Cộng đồng, Lễ hội Áo dài trong Festival Huế, hay các dự án “Áo dài trong học đường” sẽ là cầu nối để hình ảnh áo dài Huế lan tỏa sâu rộng, trở thành biểu tượng nhận diện văn hóa – du lịch của Việt Nam trên trường quốc tế.
Di sản và tương lai – từ niềm tự hào đến hành động
Áo dài Huế không chỉ là trang phục – đó là một “ký ức văn hóa sống”, là biểu tượng của vẻ đẹp, đạo lý và tâm hồn người Việt. Khi người phụ nữ Huế khoác lên mình tà áo dài tím, đó không chỉ là sự duyên dáng bên ngoài, mà còn là một cách thể hiện bản lĩnh mềm mại, tự tin, thanh cao và sâu sắc.
Nhưng để di sản ấy sống mãi, không thể chỉ dừng ở niềm tự hào. Cần hành động, bằng những dự án cụ thể, những lớp truyền dạy, những sáng tạo mới mẻ, và cả những chính sách khuyến khích mạnh mẽ từ chính quyền.
Trong bối cảnh Huế đang nỗ lực khẳng định vai trò là “trái tim văn hóa của Việt Nam”, việc triển khai đề án này không chỉ nhằm bảo vệ một nghề, một trang phục, mà là giữ gìn một biểu tượng văn hóa và khơi dậy nguồn lực sáng tạo của con người Huế.
Một khi áo dài được đặt đúng vị thế – vừa là di sản, vừa là sản phẩm văn hóa – nó sẽ trở thành chiếc cầu nối quá khứ với tương lai, truyền thống với hiện đại, và Huế với thế giới.
Thay lời kết
“Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản Tri thức may, mặc áo dài Huế giai đoạn 2025–2030” là một đề án có tầm nhìn, khoa học và nhân văn, phù hợp với giai đoạn Huế bước vào kỷ nguyên phát triển mới. Nó thể hiện rõ quan điểm: di sản không chỉ để bảo tồn, mà để sống, để sáng tạo, để lan tỏa.
Nếu được triển khai đồng bộ, kết hợp hài hòa giữa nhà nước – cộng đồng – doanh nghiệp – công nghệ, đề án này sẽ không chỉ góp phần gìn giữ “hồn cốt” văn hóa Huế, mà còn mở ra con đường mới cho công nghiệp văn hóa Việt Nam trong thời đại AI và toàn cầu hóa.
Và khi ấy, mỗi tà áo dài tung bay trên cầu Trường Tiền, mỗi nụ cười duyên dáng bên sông Hương, sẽ không chỉ là vẻ đẹp của một thành phố di sản – mà là lời khẳng định rằng: Huế vẫn đang sống, đang sáng tạo và đang vươn mình bằng chính di sản của mình./.





