• Trang chủ
  • Giới thiệu
    • Thông tin chung
    • Chức năng
    • Nhiệm vụ & quyền hạn
    • Cơ cấu tổ chức
    • Sơ đồ tổ chức
    • Danh bạ đơn vị
    • Phân công nhiệm vụ
  • Tin tức & sự kiện
    • Tin trong nước
    • Tin trong tỉnh
    • Tin quốc tế
  • Văn hóa
    • Di sản văn hóa
    • Văn hóa cơ sở
    • Bảo tàng
    • Nghệ thuật biểu diễn
    • Mỹ thuật - Nhiếp ảnh - Triển lãm
    • Thư viện
    • Điện ảnh
    • Quảng cáo
  • Thể dục - Thể thao
    • Thể dục thể thao - quần chúng
    • Thể thao thành tích cao - Thể thao chuyên nghiệp
  • Thông tin - Báo chí - Xuất bản
    • Thông tin tuyên truyền
    • Thông tin cơ sở - Thông tin đối ngoại
    • Báo chí- Xuất bản

Danh mục

Thông tin chung

Chức năng

Nhiệm vụ & quyền hạn

Cơ cấu tổ chức

Sơ đồ tổ chức

Danh bạ đơn vị

Phân công nhiệm vụ

Tin trong nước

Tin trong tỉnh

Tin quốc tế

Di sản văn hóa

Văn hóa cơ sở

Bảo tàng

Nghệ thuật biểu diễn

Mỹ thuật - Nhiếp ảnh - Triển lãm

Thư viện

Điện ảnh

Quảng cáo

Thể dục thể thao - quần chúng

Thể thao thành tích cao - Thể thao chuyên nghiệp

Gia đình

Các quy trình ISO

Các biểu mẫu ISO

Công khai tài chính

Kết quả chương trình, đề tài

Kết quả thanh tra, kiểm tra

Kết quả giải quyết TTHC

Khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số

Thông tin tuyên truyền

Thông tin cơ sở - Thông tin đối ngoại

Báo chí- Xuất bản

Thông tin tư liệu

Thông tin tư liệu

CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN VỚI XỨ HUẾ
25/02/2026
Aa
Có những vùng đất được hình thành bằng phù sa của sông, bằng trầm tích của biển, nhưng cũng có những vùng đất được khai mở bằng số phận của con người. Thuận Hoá – Phú Xuân – Huế là một vùng đất như thế. Bảy trăm hai mươi năm nhìn lại, ta thấy thấp thoáng phía đầu nguồn lịch sử một bóng dáng phụ n, lặng lẽ mà vĩ đại: Công chúa Huyền Trân.

Năm 1306, cuộc hôn nhân giữa Huyền Trân, ái nữ của Phật hoàng Trần Nhân Tông với Quốc vương Chế Mân đã đem về cho Đại Việt hai châu Ô, Lý, sau đổi thành Thuận Châu và Hóa Châu, mở ra một không gian sinh tồn mới cho dân tộc ở phương Nam.

Từ khoảnh khắc ấy, lịch sử Huế, trong hình hài của Thuận Hóa, đã bắt đầu.

Nhưng nếu chỉ nhìn đây như một cuộc “đổi đất bằng hôn nhân” thì chưa đủ. Đằng sau quyết định ấy là một tầm nhìn lớn của Phật hoàng Trần Nhân Tông,  vị vua vĩ đại đã hai lần lãnh đạo dân tộc chiến thắng Nguyên Mông, rồi rũ bỏ ngai vàng để đi vào con đường giác ngộ.

Chuyến viễn du Chiêm Thành năm 1301 của Ngài không chỉ là một hành trình ngoại giao. Đó là một cuộc mở đường cho hoà bình lâu dài ở phương Nam, trong bối cảnh Đại Việt vẫn phải đối diện với những nguy cơ từ phương Bắc.

Trong cái nhìn của một nhà chính trị, một thiền sư, một nhà văn hoá, Phật hoàng đã chọn con đường ít đổ máu nhất: kết nối bằng hôn nhân, bằng văn hoá, bằng sự hoà hiếu. Và người mang sứ mệnh ấy chính là Huyền Trân.

Hình ảnh Huyền Trân rời Thăng Long năm mười chín tuổi, “cúi đầu gạt lệ” đi về phương Nam, từ lâu đã trở thành một biểu tượng trong tâm thức dân tộc.

Nước non ngàn dặm ra đi

Cái tình chi!

Mượn màu son phấn

Đền nợ Ô Ly

Đó không phải là câu chuyện của một công chúa, mà là câu chuyện của một người phụ nữ đặt vận mệnh quốc gia lên trên hạnh phúc riêng.

Theo bước chân bà, những lớp cư dân Đại Việt đầu tiên đã vào khai phá vùng đất mới, mang theo lúa nước, phong tục, tín ngưỡng, tiếng nói và nếp sống Việt.

Thuận Hoá từ một vùng biên viễn đã trở thành nơi gặp gỡ của hai nền văn hoá Việt – Chăm, để rồi từ đó hình thành nên một vùng văn hoá đặc sắc, nơi mà sau này sẽ là Phú Xuân, là Huế.

Vì thế, nói đến Huyền Trân là nói đến khởi đầu của Huế.

Nhưng lịch sử của bà không chỉ là lịch sử của một cuộc hôn nhân chính trị.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở Chiêm Thành, bà đã trở thành một nhịp cầu văn hoá. Những ghi chép và truyền thuyết đều cho thấy bà đi khắp nơi, chăm lo cho dân chúng, xây dựng đền tháp, gieo mầm từ bi của Phật giáo, di sản tinh thần của vua cha.

Ở đó, ta thấy rõ dấu ấn của một triều Trần mang tinh thần nhập thế: lấy hoà bình làm sức mạnh, lấy văn hoá làm con đường.

Khi Chế Mân qua đời, bà trở về Đại Việt trong một hành trình đầy sóng gió, để lại nơi đất khách đứa con thơ, một chi tiết luôn khiến lịch sử lặng đi trong niềm thương cảm.

Rồi sau đó, bà chọn con đường tu hành, với pháp danh Hương Tràng, sống một đời thanh tịnh cho đến lúc viên tịch.

Từ công chúa đến bậc vương hậu, rồi ni cô, cuộc đời bà là một hành trình buông bỏ, đúng với tinh thần Trúc Lâm mà Phật hoàng đã khai sáng.

Ở Huế hôm nay, trên núi Ngũ Phong, Trung tâm Văn hoá Huyền Trân, được xây dựng từ năm 2006, là một lời tri ân đối với công lao mở cõi của Phật hoàng và công chúa.

Mỗi độ xuân về, vào hai ngày mùng 8 và mùng 9 tháng Giêng, lễ hội đền Huyền Trân lại được tổ chức, không chỉ là một sinh hoạt tín ngưỡng, mà là một cuộc trở về với cội nguồn của vùng đất.

Trong tâm thức người Huế, Huyền Trân không chỉ là một nhân vật lịch sử. Bà là biểu tượng của đức hy sinh, của lòng hiếu nghĩa, của một vẻ đẹp rất Huế: lặng lẽ, sâu sắc, mà bền bỉ.

Huế thực sự là vùng đất của những người phụ nữ mang số phận lớn, từ Công chúa Huyền Trân đến Thái hậu Từ Dụ, từ Hoàng hậu Nam Phương đến những bà mẹ dân gian, dường như luôn được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện như thế.

Bảy trăm hai mươi năm trôi qua, nhìn lại hành trình của Thuận Hoá – Phú Xuân – Huế, ta thấy cuộc hôn nhân năm 1306 không chỉ mở rộng biên cương, mà còn mở ra một không gian sống, không gian văn hoá mới của người Việt.

Nếu không có tầm nhìn của Phật hoàng Trần Nhân Tông, sẽ không có quyết định lịch sử ấy.

Và, nếu không có sự dấn thân của Huyền Trân, sẽ không có vùng đất này trong hình hài như hôm nay.

Huế vì thế không chỉ là kết quả của những cuộc Nam tiến bằng gươm giáo, mà trước hết là kết quả của một cuộc Nam tiến bằng văn hoá và hoà bình.

Trong dòng sông Hương chảy qua thành phố, có lẽ vẫn còn vang vọng một câu chuyện xưa, câu chuyện về người con gái rời Thăng Long đi về phương Nam, mang theo nước mắt để đổi lấy một vùng đất.

Và mỗi mùa xuân, khi đứng trên núi Ngũ Phong nhìn xuống đồng bằng Thuận Hoá – Phú Xuân, ta có cảm giác như lịch sử đang hiện hữu bóng dáng Phật hoàng với tầm nhìn vượt thời đại, và Huyền Trân, người đã biến tầm nhìn ấy thành số phận của chính mình.

Huế hôm nay, một đô thị di sản đang bước vào kỷ nguyên phát triển mới, càng cần phải tưởng nhớ và tri ân đến họ.

Bởi trong câu chuyện của bảy trăm hai mươi năm ấy, có một thông điệp chưa bao giờ cũ: Một vùng đất chỉ thật sự được khai mở khi nó được khai mở bằng văn hoá, bằng lòng người và bằng những hy sinh thầm lặng.

Và trong chiều sâu ấy, Công chúa Huyền Trân vẫn là người phụ nữ đi mở cõi cho Huế, bằng chính trái tim mình.

TS. Phan Thanh Hải

Nguồn: TS. Phan Thanh Hải

Bài viết đã đăng tải

  • Huế: Từ “kho báu di sản” đến động lực phát triển bền vững (10/02/2026)
  • Ẩm thực Huế – Từ di sản văn hóa đến hệ tri thức sáng tạo và động lực phát triển đô thị (04/02/2026)
  • PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ HUẾ XANH – THÔNG MINH – BỀN VỮNG: Một công trình khoa học gợi mở con đường tương lai cho đô thị di sản (04/02/2026)
  • LUẬT DI SẢN VĂN HÓA VÀ MỘT SỐ NỘI DUNG CẦN SỬA ĐỔI BỔ SUNG (14/02/2024)
  • PHÁP LUẬT VỀ DI SẢN VĂN HÓA ĐIỀU CHỈNH CÁC HOẠT ĐỘNG BẢO VỆ VÀ PHÁT HUY DI SẢN THẾ GIỚI: THỰC TRẠNG VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ ĐẶT RA (14/02/2024)
  • VĂN HÓA HUẾ, số 47 (7 - 2023) (13/07/2023)
  • ĐỒNG CHÍ TÔ HIỆU - NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG, NHÀ LÃNH ĐẠO TÀI NĂNG (22/03/2022)
  • Tổ chức tuyên truyền cổ động về phòng chống đại dịch COVID-19 (23/04/2020)
  • Học tập tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về ứng xử văn hóa (01/11/2016)
Trang 1/5

Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch thành phố Huế

Địa chỉ: 08 Lý Thường Kiệt, phường Thuận Hoá, thành phố Huế

Số điện thoại: 0234.3823024

Email: svhtt@hue.gov.vn

Website: svhtt.hue.gov.vn

Kết nối với chúng tôi

Trực tuyến: 1 khách

Tổng truy cập: 0 khách

Ghi nguồn từ https://svhttdl.hue.gov.vn khi phát hành lại thông tin từ website này